Nghề
buôn bán xưa và nay dường như đã khác xa một trời một vực nhưng về căn
bản vẫn dựa trên 10 Quy luật bất di bất dịch mà người nếu thuộc lòng các quy luật này thì cầm chắc giàu sang trong tay. Đó
chính là quy luật: Tốc độ, bất ngờ, trọn gói, uy tín, lợi ích, linh
động, dồi dào, chất lượng, thiện chí, mới lạ.
Quy luật tốc độ:
Hãng giầy khéo giữ hồ sơ. Hãng giầy Hựu Liên Sơn đời nhà Minh có ông
chủ hãng tên là Hảo Tịnh, cái tên Hựu Liên Sơn có nghĩa là liên tục tăng
tiến. Cửa hàng khi lấy số đo của khách hàng thì lưu giữ rất cẩn thận,
thậm chí ghi nhớ cả những đặc điểm về đôi chân của khách hàng nếu như có
điều gì đó khác thường. Một hôm có một học giả tên là Trương Hồng Sơn
lai kinh ứng thí đã tìm đến cửa Hựu Liên Sơn đặt đóng một đôi giầy. cửa
hàng như bao lần cũng ghi chép cẩn thận số đo của chủ nhân mà không hề
biết rằng sau lần đó học giả Trương Hồng Sơn đã đỗ khoa bảng cao.
Cách đó
không lâu, có một vị quan đường triều cũng đến đặt một đôi giầy làm quà
tặng. Chỉ cần nói tên khách hàng là Đại học sĩ Trương Hồng Sơn, cửa
hàng đã mau chóng có được số đo của vị học giả lần trước. Giầy được giao
cho khách hàng chỉ sau 3 ngày. Nhờ giữ được hồ sơ của khách mà hãng Hựu
Liên Sơn mau lẹ đóng giầy vừa chân cho khách. Câu chuyện này cho thấy
việc phải nghiên cứu, thu thập tin tức thị trường quan trọng đến mức
nào, nhưng cần kịp thời sử dụng tin tức để quyết đoán cũng chính là điều
quan trọng.
Quy luật bất ngờ:
Câu đối quý giá của thiên tử. Vị hoàng đế sáng lập ra nhà Minh cuối năm
đó ra lệnh: Nhân dịp đầu năm lệnh cho mọi nhà phải treo câu đối. Sau đó
hoàng đế thân hành đi thăm xem dân tình treo câu đối ra sao. Có một cửa
hàng kinh doanh thịt heo may mắn được thiên tử thân hành viết câu đối
cho cửa hàng để thu hút khách: “Đôi tay mở cửa sinh tử. Một nhát chặt
đứt thị phi”. Chủ cửa hàng ngay lập tức cho khắc câu đối đó của thánh
hoàng ở hai bên cửa hàng. Người dân khắp nơi kháo nhau về cửa hàng thịt
được nhà vua ban tặng câu đối, họ cho rằng thịt heo ở đây chất lượng
tốt, đến thiên tử cũng phải thích nên kéo đến mua nườm nượp. Khéo dùng
danh người làm nổi hàng hóa của mình là một bí quyết tạo ra sự bất ngờ
dễ mang lại thành công.
Quy luật mới lạ:
Cống Tử Giao làm đàn cổ. Mới lạ là điều rất đáng được nói đến trong
kinh doanh, sản phẩm phải liên tục dồi dào, mẫu mã tân kỳ và khéo trình
bày. Cống Tử Giao là nghệ nhân nổi tiếng chuyên làm đàn nguyệt, ông rất
chú trọng trong việc chọn gỗ để làm đàn. Nhưng có một thời gian, người
mua đàn chỉ thích những chiếc đàn nguyệt cổ, họ không biết chuộng đàn
tốt khiến Cống Tử Giao phải suy nghĩ rất nhiều.
Ông bèn
nhờ điêu khắc gia làm hoa văn xưa, nhờ nghệ gia sơn phết sơn có sắc cổ
kính, sau đó ông chôn xuống đất một năm để cây đàn mang nét cũ và cổ.
Khi đàn được đào lên, nhìn hoa văn và nước sơn đúng là “nguyệt cổ”,
khách hàng trả giá rất cao. Đàn sau này được dâng cho vua khiến tiếng
tăm của Cống Tử Giao được nhiều người biết đến.
Quy luật trọn gói:
Trúng mối. Bao bì đẹp sẽ thu hút được rất nhiều khách hàng. có một
người nước Chu làm nghề bán ngọc trai. Ông ta làm ra những chiếc hộp
đựng ngọc trai bằng gỗ Đàn Hương, viền đá quý quanh hộp, trang trí bằng
hồng ngọc và lông chim để đựng ngọc. Người đời sau này vẫn kháo nhau
rằng ông khéo bán hộp hơn bán ngọc. Trọn gói phải hấp dẫn, quảng cáo
phải bắt mắt, đấy là bí quyết của người buôn ngọc trai, ông thường mua
lại những viên ngọc trai của người đi thuyền chài, sau đó chọn gỗ Đàn
Hương thật đẹp để làm những chiếc hộp thật đặc biệt, ngoài chạm hình
long phượng để đựng ngọc quý, bên trong thuê người lót nhung tím tía.
Khách
hàng nô nức đồn nhau về chất lượng ngọc trai của ông mà họ không hề kháo
nhau về chất lượng chiếc hộp, chau truốt từ trong ra ngoài khiến ông
lời trọn gói. Có những khách hàng mua hàng chỉ vì chiếc hộp chứ không
phải mê ngọc của ông, có những khách hàng chỉ nhìn thấy chiếc hộp là đã
ưng ngọc rồi, ông chủ trúng mối một cách ngon lành.
Quy luật chất lượng:
Hàng thuốc tự hào về chất lượng. Thợ rèn rèn được kiếm báu nhờ khuôn
đúc chính xác, thép ròng, độ nấu chảy vừa tầm. Không được mài nó chẳng
cắt nổi sợ dây, nhưng một khi đã mài cẩn thận thì nó vô cùng sắc bén. Là
một thương gia phải vươn lên không ngừng để cải tiến sản phẩm hàng hóa
của mình. Hàng thuốc Tống Nguyên Đường ở Bắc Kinh rất tỉ mỉ trong việc
chế thuốc, cửa hàng chỉ dùng những thứ cao cấp để chế thuốc.
Nào là
vị thuốc quý ở miền sứ trung, nào là chỉ dùng thuần loại gà chân đen để
làm thuốc ô kê bạch phụng hoàn, gà thì phải chọn loại đủ cân, đủ lạng,
giết gà phải đúng cách để đảm bảo tiết gà trong cơ thể và làm tăng giá
trị dinh dưỡng. Có hơn 40 cách để chế ra thuốc viên nhưng cách nào cũng
tỉ mỉ để đảm bảo chất lượng thuốc tốt nhất, bảo quản trong 3 năm nhằm hạ
hỏa trong viên thuốc để thuốc có vị thơm ngon rồi mới đem ra bán. Đó là
lý do không lạ gì mà tên tuổi tống nguyên Đường vẫn còn lưu lại cho đến
ngày nay.
Quy luật sáng kiến:
Lương Vũ Chu khống chế giá gạo. Trong thời nhà Đường, giá gạo ở Tuân
Chu tăng vọt vì hạn hán. Một vị quan tên là Lương Vũ Chu thừa nhiệm của
Thái thú Tuân Chu lo đối phó với việc này, ông yêu cầu quan lại ở vùng
này phải trình sổ gạo còn trong kho rồi gia lệnh tuần sau cho xả kho gạo
bán dưới giá chợ. Tin đồn Tân Thái thú sắp bán gạo tồn trong kho vào
tuần sau lan rộng, cửa hàng nào cũng sợ gạo của mình bị ế nếu gạo trong
kho được tuôn ra chợ với giá rẻ. Kết quả là giá gạo ở các cửa hàng giảm
giá đồng loạt để mong bán hết, Lương Vũ Chu không cần xả kho an toàn
chút nào. Lương Vũ Chu khéo khai thác dư luận để tạo ra thị trường tiêu
dùng thuận tiện.
Quy luật linh động:
Làm giàu nhờ buôn hàng Đôi ngả. Pháp luật làm ra là để chăm lo cho dân
cho nước, lễ nghi đưa ra để dễ làm việc. Nhà trị nước sáng suốt biết
chèo lái cho nước giàu, dân mạnh, không nên bám giữ luật cũ và cũng
không nên bảo thủ lễ xưa chừng nào nó còn giúp ích cho dân. Để tồn tại
và thành công trong một ngành biến chuyển rất nhanh như thương mại, nhà
thương gia phải bình tĩnh hành động, tùy thuận hoàn cảnh từng bước một.
Dưới triều Đông Hán, vùng liêu đông dân chúng nhưng chỉ nuôi heo đen.
Một gia
đình nuôi heo nọ lại có lứa heo đẻ toàn heo trắng, rất lạ, ai biết được
cũng rất thích và hiếu kỳ đến xem đàn heo. Ông chủ nuôi heo nghĩ rằng ở
vùng này toàn heo đen bèn mang lứa heo đó đến chợ Nam Kinh để bán, sau 3
tháng đi đường ông mới tới nơi nhưng ở đây giá heo trắng lại rất rẻ mạt
vì ở Nam Kinh không thiếu gì giống heo này. Ông chủ nghĩ ngay trong
đầu, như vậy có thể khai thác giống heo trắng ở quê nhà thì sẽ được khá
lời. Ông mua ngay giống heo trắng ở Nam kinh mang về quê và bán được rất
nhiều, đồng thời ở Nam Kinh không có heo đen thì ông mang giống heo đen
đến đó bán. Mới có một năm mà ông giàu lên nhanh chóng. Linh động là
lợi khí tuyệt vời không những giúp ta đương đầu quyết liệt giành thắng
lợi mà đôi khi còn đền bù được những sự thua thiệt.
Quy luật uy tín:
Thật thà là cha Quỷ Quái. Nhà cai trị sáng suốt phải tạo dựng được uy
tín, uy tín là thứ tối cần để làm thương mại. Nhà thuốc Hư Quỳnh Du
Đường có lối thiết kế rất độc đáo, đại sảnh tiếp khách ở trong nhà,
khách hàng phải đi qua hành lang vòng vèo dài 30m trước khi tới nơi làm
việc, dọc 2 bên đại sảnh treo những tấm bảng đẹp trình bày 38 toa thuốc
lừng dang, ở đâu cũng treo những tấm bảng to động viên khách hàng với
giá cả đảm bảo, chất lượng thuốc hoàn hảo, không lừa bịp. khách hàng mua
thuốc không ưng ý mang đến trả lại sẽ được bồi thường ngay thuốc mới,
còn chỗ thuốc trả lại sẽ được hủy ngay tại chỗ bên một lò than. uy tín
như thế thật là nhất hạng.
Quy luật lợi ích:
Dọn Đường vì lợi ích chung. Luật lệ nào thi hành thuận tiện là hợp lòng
dân. Khi dân chống đối là có điều gì ngược lại ý dân. Cho nên những ai
biết “cho ra để nhận vào” là đã hiểu được bài học trị nước quý báu. Nhà
thương mại nghĩ đến lợi là thường tình nhưng không nên bị ám ảnh vì nó,
đó chính là sự lợi ích. Muốn thành công, người ta phải hiểu biết giá trị
tiền bạc. Trên một đoạn đường chở hàng của các lái buôn, đường dốc gồ
ghề khó đi cộng thêm tuyết rơi khiến các xe chở hàng đi lại khó khăn,
một xe chở hàng nặng bánh xe bị lún vào tuyết, trên xe chất đầy những
chiếc lu to và nặng, người đi đường xúm vào đẩy giúp mà xe hàng chẳng
nhúc nhích chút nào.
Trời
sắp tối, đoàn xe chở hàng không biết tính sao vì đoạn đường ùn tắc, xe
xếp hàng cứ dài dần trên đoạn đường dốc cheo leo. Có một lái buôn tên là
Liêu Phổ cũng đi trên đoạn đường này rất nhanh trí, ông hỏi giá hàng
hóa trên chiếc xe bị lún tuyết hết bao nhiêu, ông bèn mua hết số hàng
trên xe rồi cắt dây buộc hàng, gỡ từng chiếc lu ra, nhờ mọi người ném
xuống hẻm núi.
Xong
việc, mọi người kéo chiếc xe một cách dễ dàng và giải phóng đoạn đường
ùn tắc, ai cũng xôn xao muốn biết danh tính của người lái buôn hào hiệp
đã bỏ tiền của mình ra để mở đường cho đoàn xe. Khi đoàn xe đã vào đến
trong thành mà các lái buôn vẫn còn nói về Liêu Phổ, mọi người xúm nhau
lại cảm ơn và đây cũng là cơ hội để Liêu Phổ bán thêm được hàng hóa của
mình. Như vậy, hàng hóa được giao vào thành không bị muộn, vẫn đảm bảo
được thời gian mà Liêu Phổ còn mở rộng thêm được mối làm ăn nhờ tấm lòng
hào hiệp.
Quy luật thiện chí:
Làm giàu nhờ thư bảo lãnh. Càng cho ra nhiều ta càng được nhiều. Càng
đóng góp thêm lên ta càng thu về nhiều hơn. Có một người tên là Hứa Thế
Vân trước buôn vải, sau làm nghề môi giới ngành mỹ thuật. Do tay nghề
non kém nên ông bị thua lỗ nhiều, phải sống vất vưởng ở xử Chu. Cuộc
sống vất vả, ông bèn nghĩ ra một cách là tìm mua tranh cổ ở những tiệm
cầm đồ với giá rẻ, sau đó thuê người bồi lại tranh sao cho sạch sẽ rồi
tìm mọi cách dâng và bán tranh cho những vị quan trong vùng có danh
tiếng.
Dán
tranh đã có lãi, ông còn nhờ những vị quan mua tranh viết cho mấy dòng
thư giới thiệu đến những người thích chơi tranh cổ có tiếng tăm và có
tiền. Cứ như vậy, nhờ những lá thư giới thiệu từ những người có uy tín,
công việc làm ăn của ông trở nên thuận lợi. Có nhiều vốn, hứa thế vân tự
mở một phòng tranh và sống dư giả từ đấy.
|
0 comments:
Post a Comment